Djokovic và một vương triều trong lòng Trung Quốc

Trận chung kết Thượng Hải vừa kết thúc cách đây vài ngày. Ở đó, Djokovic đè bẹp Jo-Wilfried Tsonga 6-2, 6-4 để giành chức vô địch chỉ sau vỏn vẹn 1 tiếng 18 phút. Đấy là lần thứ ba Djokovic vô địch trước khán giả Thượng Hải trong bốn năm. Trong 10 trận chung kết ở các giải trong hệ thống ATP tại Trung Quốc (Bắc Kinh là giải còn lại), Djokovic đều lên ngôi.

“Triều đại Djokovic ở Trung Quốc” trên thực tế đã kéo dài được bảy năm, kể từ lần đầu tiên anh đăng quang tại quốc gia đông dân nhất thế giới. Con số ấy tất nhiên quá nhỏ bé so với 276 năm của đời nhà Minh, nhưng bảy năm trong tennis là thời gian rất dài và nói lên được sự bền bỉ của một tay vợt. Trong bảy năm đó, Djokovic chỉ làm bại tướng vỏn vẹn có hai lần. Một lần trước Roger Federer, một lần trước người nay đã gác vợt là Nikolay Davydenko (bán kết Thượng Hải, 2009).

djokovic-va-vuong-trieu-moi-trong-long-trung-quoc

Nole chính là ông vua không thể chối cãi của quần vợt thế giới hiện tại, xét đến việc anh lần lượt đánh bại các đối thủ để làm dày thêm bộ sưu tập thành tích. Ảnh: Reuters.

Mở rộng ra, chiến thắng trước Tsonga cũng giúp Djokovic củng cố một năm đại thành công trong sự nghiệp, tiếp tục khẳng định vị trí số một đương đại không thể chối cãi. Thế giới quần vợt từng chứng kiến cuộc tranh luận liên miên xem giữa Roger Federer và Rafael Nadal ai mới là số một, để rồi Djokovic bất ngờ lật đổ luôn cả hai tượng đài này, và lập ra một triều đại của riêng anh.

“Cậu ấy đã trở thành một tay vợt hoàn toàn khác”, Tsonga phát biểu sau khi thua Djokovic, hoàn toàn không nhận ra người mà anh từng đánh bại tại vòng ba Canadian Open 2014. Mười bốn tháng sau ngày ấy, Djokovic quả thực đã lột xác. Anh hoàn thiện ở mọi kỹ năng và không cho đối phương nhìn thấy điểm yếu của mình. Vũ khí tuyệt vời nhất của Tsonga là những quả phát bóng có lực đạo mạnh như đại bác, nhưng Djokovic vẫn dễ dàng đánh bại tay vợt người Pháp ở game thứ nhất và thứ ba mà đối phương giao bóng, dội một gáo nước lạnh vào ý chí chiến đấu của đối thủ. Từ ấy, Tsonga chỉ còn đánh để không thua thảm, chứ tuyệt nhiên không còn hy vọng chiến thắng nữa.

Tất cả thống kê đều minh chứng một điều: đây là năm đại thành công của ngôi sao quần vợt người Serbia. Chuỗi trận thắng được nâng lên con số 17, số set thắng liên tục đã đạt 22. Chức vô địch Thượng Hải là danh hiệu thứ chín trong năm. Thậm chí Djokovic còn gọi đây là năm thành công nhất sự nghiệp của anh, tức là còn hơn cả năm 2011 mà anh khiến cả thế giới sững sờ khi leo lên vị trí số một thế giới. Năm ấy cũng là thời điểm mà huyền thoại Pete Sampras gọi là “12 tháng tuyệt vời nhất của một tay vợt mà tôi từng chứng kiến trong lịch sử”.

Ngày ấy, Djokovic tổng kết năm 2011 của anh với 10 danh hiệu và tỷ số các set là 70-6. Năm 2015 của Djokovic vẫn còn một Master và một ATP World Tour Championships nữa để anh chinh phục, sau khi đã có chín danh hiệu và tỷ số các set là 68-5. Khả năng Djokovic sẽ vượt qua kỷ lục của bốn năm về trước là chuyện khó có thể bàn cãi nữa, khi trong 39 trận đã đấu năm nay, anh chỉ thua đúng một trận.

djokovic-va-vuong-trieu-moi-trong-long-trung-quoc-1

Tái ngộ Djokovic sau một năm, Tsonga không còn nhận ra tay vợt từng thua anh năm ngoái. Ảnh: Reuters.

Đối với cá tính của Djokovic, khi gọi 2015 là năm thành công nhất, anh không chỉ nghĩ đến sự nghiệp. Bởi trong 10 tháng qua, Djokovic đã được tận hưởng cái cảm giác tuyệt vời của cuộc sống gia đình, bên cạnh người vợ Jelena, kết tinh từ mối tình chung thủy từ thời niên thiếu. Họ có với nhau một bé trai hồi năm ngoái. Với nhiều người, hạnh phúc gia đình và sự nghiệp có thể không song hành, nhưng với Djokovic, gia đình đã tiếp thêm cho anh sức mạnh và sự điềm tĩnh để thăng hoa trên sân đấu.

Lionel Messi và Cristano Ronaldo từng nói sau khi có con, sự nghiệp sẽ trở thành thứ yếu. Nhưng khi không bị đặt quá nặng về thành tích, không xem đấy là chuyện sống còn, VĐV thường sẽ vươn đến những đỉnh cao mà họ thậm chí chưa từng đạt đến. Và hãy xem những gì ba người đàn ông ấy đã làm được sau khi tận hưởng niềm vui làm cha. Messi cùng Barca trở lại với cú ăn ba, đưa Argentina vào hai trận chung kết World Cup và Copa America, tất cả chỉ trong vỏn vẹn một năm. Còn Ronaldo thì giành hai Quả bóng Vàng liên tiếp, phá kỷ lục ghi bàn nhiều nhất qua mọi thời đại của Raul. Còn Djokovic, anh đã đạt đến cái ngưỡng không có đối thủ.

djokovic-va-vuong-trieu-moi-trong-long-trung-quoc-2

Thành công của Nole đến song song, cả trên sân quần vợt, lẫn trong cuộc bên ngoài, với gia đình hạnh phúc bên người bạn đời và cậu con trai.

Nhìn Djokovic thi đấu, không ai có thể nghĩ đấy là một chàng trai từng đánh vật với bệnh hen suyễn, từng phải trốn chạy trong mưa bom của NATO và từng phải đánh quần vợt trong những hồ bơi khô cạn, trên mảnh sân dã chiến trước nhà vì Serbia ngày ấy không chơi quần vợt. Nhìn thành tựu của Djokovic để một lần nữa nhận ra rằng: không nhất thiết phải là một thần đồng để có thể vươn lên số một thế giới.

Vậy bây giờ, phải làm cách nào để đánh bại Djokovic đây? “Câu hỏi quá hay, nhưng quả thực tôi cũng không biết câu trả lời”, anh mỉm cười.

Hoài Thương

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *