Raul và Ronaldo: Số 7 hôm xưa, số 7 hôm nay

raul-va-ronaldo-so-7-hom-xua-so-7-hom-nay
Ronaldo (phải) chỉ cần sáu năm để xô đổ kỷ lục ghi bàn mà Raul mất tới 16 năm mới có được.

Trước thềm trận đấu với Levante, Ronaldo khoe Chiếc Giày Vàng châu Âu với  khán giả Bernabeu. Đấy là lần thứ tư anh giành danh hiệu này, trong đó có ba lần trong màu áo Real. Ronaldo bước vào trận đấu ấy với đôi giày màu vàng trị giá 324.000 euro, và dùng chính đôi giày ấy ghi bàn thứ 324 trong màu áo Madrid. Ronaldo là như thế, bao giờ cũng khoa trương, màu mè và muốn mình là tâm điểm của vũ trụ.

Nhưng yêu anh hay ghét anh, tất cả đều phải công nhận đấy là một tài năng đặc biệt. Và rõ ràng Florentino Perez không lầm khi biến Ronaldo trở thành bản hợp đồng cao giá nhất qua mọi thời đại khi trở lại ghế Chủ tịch Real năm 2009. Khi ấy, ông cũng xác định sẽ lấy giá trị biểu tượng của Raul trao cho Ronaldo.

Ronaldo mất một năm để được mặc chiếc áo số 7 ưa thích sau khi Raul chủ động sang Schalke để tiếp tục được thi đấu đỉnh cao, thay vì ở lại tranh vị trí với gã trai trẻ và đương thời hơn anh. Trước muôn vàn sức ép từ việc phải thay thế một tượng đài, đến việc là bản hợp đồng lớn nhất lịch sử CLB, hưởng lương cao nhất, Ronaldo dần khiến tất cả phải thán phục. Những định kiến ngày càng vơi đi, sự hâm mộ ngày một dày lên. Anh không sợ chỉ trích, mà đạp lên những lời chỉ trích. Và bây giờ, Ronaldo đã thực sự vươn lên trở thành một biểu tượng mới ở Bernabeu, trái ngược với biểu tượng Raul của quá khứ.

Ronaldo có kỹ năng xử lý hai chân khá đều, nhưng chân phải vẫn là chân thuận của anh. Chính cái chân phải ấy vừa tung cú sút xa vào lưới Levante để giúp anh vượt qua Raul. Ngược lại, nói đến Raul là nói đến cái chân trái. Đấy không phải là cái chân trái ma thuật của Lionel Messi hay Arjen Robben mà là một cái chân trái… vừa đủ. Nó nhanh vừa đủ, mạnh vừa đủ và khéo cũng vừa đủ.

Ronaldo luôn thích sút quả bóng theo kiểu nã đại bác và vui sướng chứng kiến nhìn thủ môn bất lực trong phản xạ. Raul thì chỉ sút vừa đủ hiểm để loại thủ môn. Ronaldo là một người hướng ngoại, anh làm gì cũng muốn cho cả thế giới biết. Raul là một người hướng nội. Ronaldo liên tục thay đổi kiểu mừng bàn thắng, dạo gần đây anh thích vung hai tay sang hai bên như một kiểu khoe cơ bắp. Raul cả đời chỉ có một kiểu ăn mừng: hôn vào chiếc nhẫn cưới.

raul-va-ronaldo-so-7-hom-xua-so-7-hom-nay-1
Kỷ lục ghi bàn đã bị Ronaldo chiếm mất, nhưng Raul vẫn sẽ sống mãi trong tâm trí người hâm mộ Real vì những giá trị to lớn mà anh mang lại trong 16 năm dài cống hiến cho sắc áo trắng.

Ronaldo thay bồ như thay áo, cả đời Raul có mỗi cô vợ quen từ thời còn chưa nổi tiếng là Mamen Sanz. Còn Ronaldo, đến giờ chưa ai biết mẹ của con trai anh là ai. Với Mamen, Raul cùng “hợp tác sản xuất” ra bốn cậu con trai và một bé gái. Ronaldo vừa chia tay cô nàng Irina Shayk đã hớn hở lao vào những cuộc tình chóng vánh. Raul có một dạo gia đình trục trặc, anh vào sân với bộ mặt như… đưa đám, tóc tai không cắt, râu chẳng buồn cạo, hoàn toàn mất hết khí phách nam nhi.

Tính cách trái ngược ấy khiến những người vốn đã yêu Raul với trọn trái tim không thể nào dành hết cảm tình cho Ronaldo. Họ yêu Raul bởi anh mang tác phong của một hiệp sĩ, nói ít làm nhiều, khí phách đại ca thể hiện qua ánh mắt chứ không phải qua những lời quát nạt. Real chiêu mộ bao nhiêu galacticos đi nữa, Raul vẫn ở đó, là một di sản mà Madrid lao vào bảo vệ.

Ronaldo là ngôi sao tiêu biểu của “Galacticos 2.0”, không ai bảo vệ anh cả. Báo chí Catalan dìm anh trong những cuộc so sánh với Lionel Messi. Truyền thông của Madrid đến nay đã phải dùng hơn 1.000 từ “khủng hoảng”, 10.000 từ “qua thời đỉnh cao” để nói về Ronaldo chỉ vì anh quên ghi bàn trong vài trận. Raul là vị Vua được các thần dân bảo vệ. Ronaldo là gã tướng quân đứng đầu con sóng, luôn phải chứng tỏ giá trị nếu không muốn bị thay bởi một tiên phong khác.

raul-va-ronaldo-so-7-hom-xua-so-7-hom-nay-2
Raul (trái) và Ronaldo dù khác nhau về tính cách, nhưng xứng đáng được trân trọng vì tài năng của họ trên sân cỏ.

Ngày Raul tuyên bố giải nghệ là ngày Ronaldo lật đổ kỷ lục của Raul. Đấy thật sự là một câu chuyện mang tính biểu tượng. Bức ảnh Raul trao lại vương miện cho người kế thừa chiếc áo số 7 của anh đang tràn ngập trên mạng. Hai con người khác biệt, nhưng đều là biểu tượng của Real. Có gì mâu thuẫn không? Chắc chắn là không. Vì bóng đá thay đổi, thời gian thay đổi, cuộc sống cũng đổi thay.

Nếu có điều gì bất biến, đấy là những cảm xúc vẹn nguyên khi nghĩ về những pha ghi bàn của “Chúa nhẫn” năm nào, dù có bao nhiêu Ronaldo xuất hiện đi nữa. Vì tình yêu có khi chẳng phải là những gì quá cuồng nhiệt, quá mãnh liệt, quá ồn ã như Ronaldo mà có khi chỉ là những quan tâm… vừa đủ, như Raul vậy!

Hoài Thương

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *